Đứng cạnh cửa sổ, Liễu Nha hưng phấn nháy mắt mấy cái, vẻ mặt Kim minh lạnh nhạt, tiến lên mở cánh cửa phía sau.
Sau cửa sổ là một hồ nước lăn tăn gợn sóng, thời tiết lạnh lẽo, củ sen đã khô từ lâu, cả mặt hồ không có gì, khung cảnh hoang vu.
Đứng ở phía trước cửa sổ, Kim Minh bảo Liễu Nha nằm trên lưng hắn, hắn nhìn cái đình nhỏ đối diện hồ nước.
Liễu Nha gật đầu một cái, rón rén leo lên, siết chặt hai vai hắn, ý bảo nàng đã chuẩn bị xong. Kim Minh rũ mắt, hai chân nhún nhẹ một cái, bay lướt trên không trung, áo bào màu trắng cùng với áo choàng đỏ của Liễu Nha giống như mây bay lướt nhẹ qua mặt nước.
Tiếng gió gào thét bên tai, Liễu Nha nhìn nam tử đang cõng mình, trong khoảnh khắc đó, nàng chỉ cảm thấy mọi thứ xung quanh mình như bị lu mờ, chỉ có người đàn ông này mới mang cho nàng cảm thấy chói mắt.
Nàng ôm chặt cổ nam tử, từ từ nhắm mắt lại, mạnh mẽ ôm lấy người đàn ông này, nhưng trong lòng tràn đầy hoang mang.
Mặc kệ là Kim Minh hay là Kim Nhật, nàng đều muốn bọn họ mãi mãi tồn tại.
Trên Hàn sơn, hoàng hôn dần buông xuống, làn khói trắng nhè nhẹ bay lên, tựa như ngôi sao ngàn dặm, đôi khi lại giống như sương mù, đôi khi lại giống như ảo ảnh tiêu điều lúc hoàng hôn nhưng lại như ảo giác bỗng dưng biến mất không thấy đâu. Những nơi đi qua chỉ còn những tần tuyết trắng, cứ thế bay qua.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939928/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.