Minh điện, ánh mặt trời dần tắt, nến đỏ được thắp lên, bóng dáng nam tử chiếu xuống trên khung cửa sổ, trong trẻo, lạnh lùng mà cô đơn, quyển sách trên tay thủy chung không lật một trang.
“Vương gia” Nhung Thiên khẽ gọi nam tử, nam tử chỉ nhíu mày, như không thích bị người khác quấy rầy.
“Vương phi cầu kiến, nói là có chuyện quan trọng muốn nói với Vương gia” Nhung Thiên rũ mắt, khó khăn mở miệng.
“Vương phi?” Xưng hô hết sức xa lạ đột nhiên vang lên: “Vương phi nào?” Hắn lạnh nhạt nhíu mày, một hồi suy đoán, khóe môi vểnh lên tràn đầy châm chọc.
Nhung Thiên giật mình, lập tức thay đổi xưng hô: “Vương gia, Mộ Dung tiểu thư muốn gặp người, nàng nói có chuyện quan trọng muốn nói với Vương gia”
“Mộ Dung tiểu thư?” Kim Huy cười lạnh. Từ khi Mộ Dung Vân Cẩm bởi vì chuyện của hắn mà bệnh không dậy nổi, thế lực trong triều suy yếu, hiện tại thiên hạ là của Hoàng Phủ Nam, Mộ Dung tiểu thư yêu thích Hoàng thượng mà nói sớm đã không còn giá trị, hiện tại còn mặt mũi đến tìm hắn sao?
“Vương gia, Mộ Dung tiểu thư nói có chuyện quan trọng cần gặp ngài, nếu ngài không gặp nàng tuyệt sẽ hối hận cả đời” Nhung Thiên cẩn thận mở miệng.
“Hối hận?” Nam tử cười lạnh, liếc xéo Nhung Thiên, “Ngươi biết Bản vương sẽ hối hận sao?”
“Vương gia”
“Đuổi nàng ra ngoài, Bổn vương không biết nữ nhân vô liêm sỉ, không hề có hứng thú” Hắn lạnh lùng mở miệng, đưa mắt nhìn con thiêu thân trước ngọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939924/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.