Hoàng hôn, bông tuyết lại bay lên rơi đầy trên mặt đất, phủ trắng cả vùng mênh mông, in lại những bước chân người đi qua, trên người hắn mặc quần áo bẩn thỉu, loang lổ vết máu nhưng không có một chút vết thương, nhưng sắc mặt lại hết sức mệt mỏi.
Tuyết mênh mông cả vùng, phía dưới ngọn núi có một căn nhà lá nhỏ, một luồng khói bếp bay ra từ ống khói bay ra ngoài, làm cho ánh mặt trời hoàng hôn có chút hơi thở nhân gian, cũng làm cho trái tim nam tử ấm áp hơn. Hắn ngước mắt, nhìn khói bếp, thở dai một hơi, bước chân càng nhanh hơn, cho đến khi tới cửa, cánh cửa phòng cót két mở ra, bóng dáng màu xanh từ túp lều đi ra, nhào vào trong ngực nam tử.
Mặc Trạc ngớ ra, hình như có chút xa lạ đối với sự nhiệt tình của cô gái, nhưng hắn chỉ rũ mắt, không đầy cô gái ra.
“Trở lại, rốt cuộc cũng trở lại rồi!” Cô gái dựa đầu vào ngực nam tử, lắng nghe nhịp đập nơi trái tim hắn, cảm thụ sự chân thật lúc này, lẩm bẩm ra tiếng.
“Ừ, ta đã trở lại!” Nam tử ngước mắt, nhìn trần nhà trát vôi dưới ánh mặt trời chiều phủ xuống căn nhà, tuy đau lòng, cô độc, nhưng vẫn trở lại đây.
Cô gái từ từ đưa mắt nhìn lên, chính là Lục Ánh, từ khi rời khỏi Hoàng cung, bởi vì có người chăm sóc, bệnh tình của nàng tốt lên, lúc này, đôi mắt nàng đầy hơi nước, ngón tay thon dài run rẩy chạm vào trán nam tử, vuốt ve như muốn khắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939895/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.