Hàn kiếm đánh úp tới cổ họng của U Dạ La, hắn theo bản năng tránh ra, nhưng vẫn không tránh khỏi bị thương. Vết thương trong nháy mắt chảy máu, nhưng rất nhanh không trị cũng tự lành.
Kim Minh lạnh lùng nhìn vết thương trên tự lành trên vai của nam tử, không đợi U Dạ La trả lời hắn đã biết được tất cả. Cũng vào lúc này, U Dạ La nhỏ giọng kêu lên: “Kim Lang?”
Từ lâu, Săn Lang tộc là kẻ thù của Kim Lang, vết thương không cần thuốc cũng có thể khỏi mà bản lĩnh làm cho hắn bị thương cũng chỉ có Kim Lang. Vì vậy, U Dạ La mới có thể sợ hãi.
“Ta đã sớm nghĩ là ngươi, chỉ là ngươi che giấu quá tốt, Mặc Trạc, quả thật Trẫm đã đánh giá thấp năng lực của ngươi!” Nam tử tà mị cười một tiếng, híp mắt lại, hàn kiếm trên tay vung lên, màu xanh từ kiếm phát ra, kiếm ở trên không hư hư thật thật, như con rắn lè lưỡi, đâm vào mi tâm của nam tử.
Mặc Trạc cười lạnh một tiếng, biết rằng hôm nay gặp được Kim Lang chân chính, lập tức không thèm để ý tới lễ nghĩa quân thần, lưng ong cúi xuống, đầu ngửa ra, lưu loát tránh thoát, thừa dịp mũi kiếm của nam tử chưa kịp thu lại, chân trái dùng sức một chút, như con chim bay lên không, bàn tay ở trên không trung mở ra chợt khép lại, như chim ưng gào thét vọt tới.
“Hí” trong không trung truyền đến tiếng lụa bị xé, màn trướng bị trong không trung truyền đến tiếng lụa bị xé, màn trướng dưới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939896/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.