"Cục trưởng Ưng, đây là chuyện tôi nên làm thôi", Lâm Hàn mỉm cười nói: "Buôn bán ma túy là hành vi không thể tha thứ được. Tôi bắt gặp sẽ không khoanh tay đứng nhìn".
"Tốt!"
"Nếu như xã hội này có được nhiều người như cậu, đất nước chúng ta sẽ càng hòa bình yên ổn hơn".
"Ngoài trên bàn làm việc ra, còn có 50kg nữa", Ưng Vệ Quốc mở miệng, đây cũng không phải bí mật không thể nói:
"Hơn nữa chúng tôi còn để chó nghiệp vụ đánh hơi sân trượt băng, phát hiện còn có một căn hầm bí mật, tàng trữ 500 kg ma túy!"
Lâm Hàn giật cả mình.
Ưng Vệ Quốc cảm khái: "Số ma túy này lên đến hàng tỷ đồng, nếu tuồn ra thị trường thì không biết sẽ làm hại bao nhiêu gia đình nhà tan cửa nát nữa".
"Vả lại, sau khi tra hỏi tên đầu gà kia, có rất nhiều hộp đêm và karaoke tại Kim Lăng cũng lén buôn bán ma túy. Và có hơn 400 công nhân viên chức cũng giao dịch ma túy với gã ta".
"Những đường dây buôn bán ma túy này mỗi lần giao dịch đều vô cùng bí mật, một khi đường dây bị đứt thì rất khó để lôi đầu ông trùm phía sau ra! Nhưng thiêu hủy 800kg ma túy này thì cũng đã cứu mạng được vô số gia đình rồi".
Lâm Hàn gật đầu, anh cũng ghét cay ghét đắng loại ma túy này.
Loading...
Ưng Vệ Quốc lại khẽ mỉm cười: "Nhưng để đảm bảo an toàn cũng như phòng hờ bọn chúng trả thù, phía cảnh sát thành phố Đông Hải đã làm mờ khuôn mặt cậu, còn dùng danh nghĩa Anh trai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637613/chuong-370.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.