“Đúng vậy”, Trần Minh Lượng gật đầu.
“Công Kê đó còn nói, 60% dư luận trong cả Kim Lăng đều nằm trong tay ông?”, Lâm Hàn lại hỏi.
Trần Minh Lượng cười: “Tôi chỉ là quen nhiều bạn bè trong giới báo chí mà thôi. Nhưng đối với tôi, muốn kiểm soát dư luận cũng không quá khó”.
“Tất nhiên, tiền đề là phải hợp pháp”.
Lâm Hàn gật đầu: "Tôi hiểu rồi, để lại thông tin liên lạc đi, ngày mai tôi sẽ tới tìm ông”.
“Lâm Hàn…”
“Cậu Lâm, cậu yên tâm, cậu có ơn lớn với tôi, nếu như có chuyện cần tới tôi, cậu cứ việc căn dặn, tôi nhất định sẽ làm theo!”
“Ừm”.
“Anh Hàn, Trần Minh Lượng đó chỉ là tổng biên tập của một tòa báo thì có ích lợi gì?”, trên đường đi Tiểu Đông tò mò hỏi.
“Có tác dụng lớn”.
Trời đã về khuya, đèn đường mờ ảo, phương tiện đi lại không nhiều.
“Hử?”
Loading...
Lâm Hàn đạp phanh, chiếc GMC vững vàng dừng lại.
“Chuyện gì thế?”
Chiếc xe này vắt ngang giữa đường, hiển nhiên là cố ý cản bọn họ lại, dường như đã có chuẩn bị từ trước.
Lúc này, cánh cửa Passat mở ra, một người đàn ông bước xuống.
“Chính các cậu đã giải quyết mấy người Công Kê?”
Người đàn ông này chắp tay sau lưng, chậm rãi rảo bước tới bên cửa sổ xe GMC, đánh giá mấy người Lâm Hàn với vẻ thích thú.
Tiểu Đông không trả lời lại mà lạnh lùng hỏi.
“Tôi là Tưởng Đào, là người của nhà họ Hoàng, tôi đã ở đây đợi mấy người rất lâu rồi. Một phần ba Vùng Xám khu Tê Hà này nằm dưới quyền kiểm soát của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637614/chuong-371.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.