"Có van xin cũng vô dụng! Tôi chỉ nhận tiền thôi!", vẻ mặt anh Công Kê không chút thay đổi nói:
"Tiền trao thì cháo múc, ông mang tiền đến đây cho tôi thì tôi sẽ đưa cho con trai ông một túi".
"Bố ơi! Tiền! Con cần tiền bố ơi!"
"Con trai, con cố chịu đựng đi!"
Trong mắt Trần Minh Lượng rưng rưng: "Bố sẽ đi bán nhà, con cố chịu một chút, đợi có tiền bố sẽ cho con hít mà!"
Cậu học sinh siết chặt nắm tay gầm lên, chửi:
"Con ơi...mày...mày mắng bố mày là vô dụng sao?"
Trần Minh Lượng ngây ngẩn, trợn to mắt khó tin.
Chứng kiến cảnh tượng này, Lâm Hàn khẽ lắc đầu.
Ma túy quả thật vô cùng độc hại, nó còn có thể khiến bố con trở mặt thành thù.
Một khắc sau, rầm!
Cửa gian phòng số 2 lại bị đá văng ra.
Thân hình bọn họ cao lớn, cả người toát ra hơi thở lạnh lẽo, làm người khác không rét mà run.
Vào là bốn người Tiểu Đông.
"Chuyện gì đó?"
Anh Công Kê nhìn về phía bốn người đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt liền biến sắc.
Trong lòng gã ta mơ hồ dấy lên cảm giác bất an.
Loading...
"Anh Hàn!"
"Giải quyết hết đám này đi, không cần nương tay, miễn đừng giết là được", Lâm Hàn nhàn nhạt nói.
"Vâng!"
Bốp!
Anh ta thẳng tay đấm vào mặt tên côn đồ kia, làm hắn ta bay ngược về sau rồi đập mạnh lên tường.
Răng rắc!
Tiếng xương gãy vang lên, tên côn đồ cắc ké kia xụi lơ, té xuống đất bất tỉnh.
Anh Công Kê quát lớn.
Mặc dù không biết bốn người này từ đâu đến, nhưng nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637612/chuong-369.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.