Ầm!
Tiếp đó, một tiếng sấm vang dội trên bầu trời.
“Mưa rồi!”
“May mà chúng ta có mang theo ô, nếu không thì ướt như chuột lột rồi”, Trần Nam cầm ô, cười khà khà.
Lúc này, cô gái mặc váy trắng ban nãy cũng đi đến cửa.
“Tôi bảo người đưa cô qua đó nhé”.
Nếu như lúc nãy không nghe nhầm thì tên của cô gái này là Tần Liên.
“Được thôi!”
“Không cần đâu, cảm ơn”, Tần Liên lắc đầu, giọng nói cực kì dễ nghe: “Trong xe tôi có ô, đợi lát nữa trợ lý sẽ đem đến”.
“Ok”
Anh chỉ nghĩ đơn giản tiện tay giúp đỡ, nếu Tần Liên đã từ chối, vậy thì anh cũng không miễn cưỡng.
“Này, nhóc con, cậu làm cái gì vậy!”
Chỉ thấy một người phụ nữ trung niên đeo kính, thân hình hơi mập mạp bước nhanh tới, anh mắt lạnh lẽo, cảnh giác nhìn Lâm Hàn;
Loading...
“Sao nào, dám tán tỉnh Tần Liên chúng tôi giữa thanh thiên bạch nhật vậy hả? Cậu không chịu xem bộ dạng của mình trong bãi nước tiểu là cái thứ gì!”
“Dì Trương, không phải vậy đâu”, còn chưa đợi Lâm Hàn mở miệng thì Tần Liên đã lên tiếng: “Mưa lớn như vậy, anh trai này có ô, anh ấy chỉ tiện đường nên muốn đưa tôi ra xe mà thôi, xe anh ấy đỗ cạnh xe chúng ta, vừa hay cùng đường”.
“Cạnh xe chúng ta?”
Bên cạnh chiếc Mercedes-Benz của bọn họ quả thật có một chiếc xe màu trắng.
Nhưng mưa to quá làm cho tầm nhìn trở nên mờ ảo, chiếc xe đó hình như là xe Van.
Dì Trương ngó nghiêng Lâm Hàn, ánh mắt càng thêm châm chọc:
“Cậu cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637562/chuong-319.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.