Bên cạnh, ánh mắt Hà Lộ dao động.
Tuy cô ta không giỏi ăn nói nhưng đầu óc không có vấn đề, liền nghĩ ngay tới việc Lâm Hàn đi Kim Lăng chắc chắn là để trả thù gã mặc áo khoác đen đã ám sát anh.
Lâm Hàn nhìn Trần Nam, không hỏi chuyện gì, Trần Nam có thể dứt khoát đồng ý như vậy anh đã rất hài lòng.
“Anh Nam, Lâm Hàn, tôi cũng đi!”
Hà Lộ bên cạnh vội vã nói:
“Tiểu Lộ, lần này đi là có việc cần giải quyết, không phải đi du lịch!”, Trần Nam trừng Hà Lộ: “Cho nên, cô không thể đi!”
Nghe những lời này, gương mặt Hà Lộ tỏ ra thất vọng: “Nhưng mà tôi cũng muốn đi”.
“Trần Nam đi rồi, quán bar phải có người quản lý, cô vẫn nên ở lại thì hơn”.
“Thôi được, vậy tôi không đi nữa!”
Trần Nam và Lâm Hàn đều không đồng ý, Hà Lộ càng thất vọng hơn. Vả lại cô ta cũng biết Trần Nam đi rồi, quán bar cần cô ta quản lý.
“Được!”
Trần Nam gật đầu.
Loading...
7h30 sáng hôm sau.
Tại biệt thự núi Vân Mộng.
Dương Lệ đứng trước cửa biệt thự, vẻ mặt lưu luyến, tuy cô không biết Lâm Hàn đi Kim Lăng để làm gì, nhưng cô hiểu rõ nếu như không phải chuyện quan trọng thì Lâm Hàn sẽ không đi.
“Ừm”, Lâm Hàn gật đầu, bỏ hành lý vào cốp xe.
Vết thương trên eo Lâm Hàn vẫn chưa lành, vì thế phải mang theo một số thuốc chống viêm, làm liền vết thương…
“Bà xã, khoảng thời gian anh đi Kim Lăng, nếu em gặp phiền phức gì thì có thể liên lạc với Ngô Xuyên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637561/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.