“Wechat đi”.
Lâm Hàn rút ra điện thoại quét mã thanh toán bốn mươi ngàn tệ.
Sau khi nhận tiền thành công, người phụ nữ khẽ mỉm cười, vươn cánh tay ngọc ra hiệu cho Lâm Hàn và Trần Nam bước vào thuyền hoa.
“Đúng vậy, bốn mươi ngàn tệ, nói gửi liền gửi”.
Khách du lịch trên bờ nhìn bóng lưng của Lâm Hàn và Trần Nam đều nhếch miệng, ngưỡng mộ vô cùng.
Bên trong có tổng cộng ba tầng, mỗi tầng đều đặt bàn dài và đệm ngồi vải dệt êm ái bên cạnh, có thể ngồi được từ ba đến bốn người. Trên bàn bày đầy cao lương mỹ vị, nóng hổi, thơm ngào ngạt nơi đầu mũi, cá chình nấu mềm, viên thịt cua hầm, canh lụa Hoài Dương...
Lúc này bên bàn đã ngồi chật ních khách, đa số đều là những người trẻ tuổi, tô son trát phấn, trang phục bất phàm, thoạt nhìn đã biết là con em nhà phú quý.
Ở trung tâm của thuyền hoa, có một sân khấu rộng hơn ba mét được trải thảm đỏ. Trên đó, bốn cô gái với dáng người thướt tha, khuôn mặt yêu kiều, trang phục mát mẻ đang nhảy múa.
Dưới sự hướng dẫn của người phục vụ, Lâm Hàn và Trần Nam ngồi xuống một chiếc bàn dài ở góc tây bắc của tầng một.
Loading...
"Những người có thể tới nơi này tiêu tiền, trong nhà thường là có căn cơ vững chắc”.
"Phí vào cửa những hai mươi ngàn tệ, chắc chắn còn có những tiết mục giải trí khác, trong một đêm ít cũng phải tiêu hết một trăm ngàn. Nếu trong nhà không có điều kiện, làm sao có thể đến một nơi như thế này”.
Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637563/chuong-320.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.