"Có, thưa cậu Lâm".
Trưởng phòng tài chính trả lời lại: "Phó phòng tài chính của công ty chúng ta đã làm công việc tài chính 10 năm rồi, có thể phụ trách các công việc lớn nhỏ liên quan đến tài vụ, dùng ông ta cũng được đó, đảm bảo không có vấn đề".
"Vậy thì dùng ông ta đi".
Lâm Hàn nhắn lại: "Ngày mai tôi đi đến đó sắp xếp thủ tục chuyển công ty cho ông ta".
"Vâng, cậu Lâm, vậy bây giờ tôi thông báo cho ông ta trước một tiếng để ông ta chuẩn bị", trưởng phòng tài chính nói.
Lâm Hàn bỏ điện thoại xuống, thở dài.
Việc niêm yết công ty thứ 2 trên thị trường chứng khoán coi như được giải quyết rồi.
Trong vòng một năm mà muốn đưa siêu thị Hoa Nhuận niêm yết trên sàn chứng khoán thành phố Đông Hải, thực sự rất khó.
Phải phát triển chuỗi siêu thị này ra cả Hoa Đông, thậm chí là nửa Hoa Hạ thì mới có khả năng.
Ít nhất, mỗi tỉnh thành của Hoa Hạ đều phải có sự hiện diện của siêu thị Hoa Nhuận.
“Trong tài khoản hiện có trên 10 tỷ, đoán chừng không đủ, xem ra phải về nhà để lấy thêm”, ánh mắt Lâm Hàn dao động:
“Có điều bây giờ không thể vội, trước tiên phải đợi siêu thị Hoa Nhuận ở thành phố Đông Hải ổn định, hồi phục lại trong 3 tháng rồi mới nghĩ tới việc mở rộng”.
"Bước tiếp theo là phải bàn bạc việc hợp tác cung ứng với nhà họ Vương, đây là một liên kết nhỏ trong chuỗi cung ứng toàn cầu mà bố đã xây dựng”.
“Lúc trước mình và Vương Huy có mâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637483/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.