"Cậu Lâm..."
Ánh mắt Lương Sảng lóe lên: "Cậu Lâm đó chắc không phải là Lâm Hàn đấy chứ!"
Rồi Lương Sảng chợt lắc đầu, biết Lâm Hàn giàu, nhưng thẳng tay lấy 200 triệu tệ ra chỉ trong một lần thì cô ta không tin anh có thể làm được.
"Tiểu Sảng, để vấn đề đó sang bên đi, chúng ta mau đến tòa án thôi", Lương Huy hối.
Lương Sảng gật đầu, rời khỏi văn phòng.
Nửa tiếng sau, hai người đến toà án nhân dân, dưới sự dẫn đường của nhân viên đi tới một căn phòng.
"Ông Lương, anh Lâm mua lại siêu thị của ông đang ở trong, có cả nhân viên quản lý công thương, anh ta sẽ giúp ông hoàn tất thủ tục chuyển nhượng".
"Được, cảm ơn".
Lương Huy gật đầu, đẩy cửa vào.
Trong văn phòng, có một chàng trai và một nhân viên công tác đeo kính đang đứng.
“Lâm Hàn!”
Thấy chàng trai đó, Lương Sảng trợn to mắt, không tài nào tin nổi hô.
Cô ta không ngờ Lâm Hàn sẽ ở đây.
“Ừ, lâu rồi không gặp”.
Lâm Hàn mỉm cười nhìn Lương Sảng.
Lương Sảng đảo mắt, lập tức phản ứng lại, cô ta giật mình há hốc mồm nói:
“Người mua lại siêu thị nhà chúng tôi là anh?”
Loading...
“Đúng vậy”, Lâm Hàn gật đầu, cũng không giấu.
“Tên khốn! Anh lừa tôi!”
Lương Sảng tức đỏ cả mắt, nhe nanh múa vuốt nhào về phía Lâm Hàn:
“Tôi tưởng anh sẽ đầu tư vào siêu thị nhà chúng tôi... Ai ngờ, anh lại muốn mua nó! Cái đồ đáng ghét này!”
Tay cô ta chưa đụng tới Lâm Hàn đã bị nhân viên công tác đứng cạnh ngăn lại:
“Thưa cô, mời cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637482/chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.