"Chú Tư, chú xách bao tải của chú để ở cốp sau đi, mang lên bẩn xe rồi".
Lâm Hàn quay đầu lại nhìn.
Trương Đức Thuận xách luôn cái bao tải đặt lên ghế sau, vốn bao tải đã không sạch sẽ rồi, còn cố tình xách lên, vì thế đã làm cho hàng ghế sau dính đầy đất cát, thậm chí còn có một mùi lạ thoang thoảng bốc lên.
"Bẩn thì bẩn thôi, chiếc xe van nát này của cậu cũng có mấy chục ngàn tệ, có gì mà cậu sốt ruột chứ? Bẩn rồi thì đi rửa xe!"
Trương Đức Thuận cũng không thèm để ý để tứ, vừa nói xong lại còn ngửa đầu lên hắt hơi!
Hắt xì!
"Chất lượng không khí ở thành phố Đông Hải này thật kém, tôi vừa đến mũi đã không thoải mái rồi, thua xa bầu không khí trong lành ở thôn chúng tôi".
Trương Đức Thuận bất mãn lắc đầu, ông ta quẹt mũi, sau đó còn khò khạc!
Ông ta nhổ lên xe của Lâm Hàn một bãi đờm!
Lâm Hàn cau mày, trong mắt dần hiện lên tia rét lạnh.
"Nhìn cái gì mà nhìn!"
Thấy ánh mắt Lâm Hàn, Trương Đức Thuận quát lạnh: "Ngồi trên xe cậu khạc đờm thì sao?"
"Đúng đó!"
Trương Đào cũng nói: "Không phải chỉ khạc đờm thôi à? Chiếc xe này của anh có đáng bao nhiêu đâu, xem anh sốt ruột kia kìa! Nếu không biết còn tưởng giá chiếc xe này trên cả triệu tệ đó!"
Lâm Hàn quay đầu lại, cho xe chạy.
Anh cũng không nói gì thêm, nhưng tia rét lạnh đáy mắt thêm dày đặc, trong lòng càng chán ghét chú Tư và Trương Đào này hơn nữa.
Một tiếng sau,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637484/chuong-241.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.