“Nhân sâm rừng 66 năm trên vùng núi sâu Vân Quý, bồi bổ sức khoẻ...”
Dương Cảnh Đào nhìn dòng giới thiệu trên hộp nhân sâm, ánh mắt ngày càng phát sáng.
“Còn có cái này”.
Dương Cảnh Đào lại cầm lên một hộp quà: “Đây là... Linh chi! Linh chi 50 năm tuổi cũng là vật vô cùng bổ dưỡng đấy! Giá 50 ngàn tệ!”
Dương Cảnh Đào kích động đến mức cả người run lên, còn có rất nhiều thứ bổ dưỡng nữa!
Ông ta nhìn từng hộp một, nào là tùng nhung, hồng hoa Tây Tạng, nhung hươu, còn có quả tuyết liên,...
“Cộng hết mấy thứ này lại, cũng phải hơn triệu tệ!”
Dương Cảnh Đào xem xong, trong mắt nổi lên sự tham lam tột độ, ông ta nhìn Dương Lệ.
“Tiểu Lệ, mấy món quà này là ai tặng vậy?”
“Là mấy người Trần Vô Cực, Phùng Thạch tặng đấy”, Dương Lệ trả lời.
“Hơ hơ, không hổ là tổng phụ trách hạng mục cải tạo khu Bành Hộ”, Dương Cảnh Đào cười cười:
“Thằng chồng vô tích sự của con nằm viện, mấy tên đó như ruồi nhặng ngửi thấy mùi tanh vậy, nhanh chóng tới tặng quà nịnh bợ con!”
“Bố, mấy món quà đó không phải để lấy lòng con đâu”, Dương Lệ nói.
“Không lấy lòng con lẽ nào lại đi lấy lòng tên vô dụng Lâm Hàn đó?”
Dương Cảnh Đào liếc mắt khinh thường, căn bản không tin những lời Dương Lệ nói:
“Dương Lệ, mấy món quà này nói là biếu cho Lâm Hàn nhưng thực chất là tặng cho con đó. Con là con gái của bố, bố tuổi tác cũng đã lớn rồi, thực sự cần những thứ bổ dưỡng như thế này”.
Loading...
“Bố,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637426/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.