Phụt phụt!
Dương Cảnh Đào ngồi bệt xuống nền nhà, cả người không ngừng run rẩy, khuôn mặt vặn vẹo, miệng sùi bọt mép, la oai oái:
"Ôi! Đau chết tôi rồi!"
"Ông Dương, ông làm sao vậy?"
Dì Hà hoảng sợ, vội vàng bước tới lo lắng hỏi.
Lâm Hàn vẫn cứ ngồi đó ăn cơm, chẳng thèm nhìn Dương Cảnh Đào cái nào.
Dì Hà nấu đồ ăn cũng khá ngon, mấy ngày chưa ăn nên Lâm Hàn rất thèm.
"Đau... Đau ngực..."
Dương Cảnh Đào chỉ vào ngực mình, há miệng thở dốc, run giọng nói.
"Hả?!"
Dì Hà thay đổi sắc mặt, nhìn Lâm Hàn lo lắng nói:
"Cậu Lâm, cậu mau tới nhìn ông Dương thử xem! Miệng ông ấy sùi bọt mép luôn rồi kìa".
"Ăn nhiều đồ bổ quá nên nóng trong người, phản ứng bình thường thôi, sùi chút bọt mép chẳng sao đâu".
Lâm Hàn gắp đồ ăn bỏ vào miệng, chậm rãi nhai, vẻ mặt lạnh nhạt bình tĩnh nói.
"Ơ? Vậy phải làm sao bây giờ?", dì Hà ngẩn người một lúc, rồi chân tay luống cuống hỏi.
"Tôi đã nói rồi mà, bảo ăn ít mấy thứ đồ bổ này lại, ăn chút đồ lót dạ đi, ông ấy không nghe thì trách ai?", Lâm Hàn trợn trắng mắt, chẳng thèm ngó Dương Cảnh Đào nói.
"A a a... Đau quá... Ngực tôi..."
Dương Cảnh Đào rên la, ngón tay run lẩy bẩy chỉ vào Lâm Hàn, tức tới nghiến răng nghiến lợi nói:
"Lâm Hàn, thằng vô dụng nhà mày, bố vợ mình ngã dưới đất mà mày... Mày còn ở đó nói mát, có chút hiếu thảo nào không thế?"
Loading...
"Hiếu thảo?", Lâm Hàn uống miếng canh, ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường:
"Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637427/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.