"Quá đáng, có thể quá đáng bằng mấy người không? Là do mấy người không quan tâm đến tình cảm anh em, không trách tôi được."
Từ Phương nói.
Lúc này Tưởng Lam cũng phải đứng ra bênh vực Tô Nghênh Hạ, bởi vì vấn đề căn bản của chuyện này đều là do Tưởng Uyển, nếu không phải cô ta muốn khoe khoang, nếu không phải cô ta muốn truy tìm mọi chuyện cho đến cùng, thì sao có
thể để lớn chuyện đến như thế này chứ?
"Chị vẫn nên quản con gái của mình cho thật tốt đi, tính cách của nó sớm muộn gì cũng sẽ gây nên chuyện lớn, chuyện ngày hôm nay chính là vì Tưởng Uyển sai."
Tưởng Lam nói.
Từ Phương nghe nói thế, không vui chửi lầm lên:
"Cút nhanh đi, đừng để cho tôi lại phải nhìn thấy cô, hy vọng lúc Tết Đoan Ngọ cô cũng đừng xuất hiện, tránh làm bẩn ánh mắt của tôi."
Cửa đóng lại rầm một tiếng. Còn có thể nghe thấy tiếng chửi của Từ Phương từ trong nhà vọng ra.
Hàn Tam Thiên bất đắc dĩ cười một tiếng, dòng máu người nhà họ Tưởng quả nhiên không bình thường. Có loại người như Tưởng Lam, phần lớn họ hàng thân thích bên nhà mẹ đẻ của bà cũng giống như vậy. Quả đúng là không phải người một nhà, không vào được của nhà.
Sau khi thu dọn lại hành lý, không lâu sau khi đám người Hàn Tam Thiên đi xuống
dưới nhà, cửa phòng lại mở ra, Tưởng Uyển mang ánh mắt ngoan đọc đứng ở của, dường như đang suy nghĩ điều gì.
"Mẹ, con không muốn Tết Đoan Ngọ này phải nhìn thấy Tô Nghênh Hạ."
Vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685390/chuong-339.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.