Trên xe, Đường Tông có vẻ hơi thận trọng, dù hiện giờ anh ta đã là người nổi
tiếng nhất huyện Bân, nhưng ở trước mặt Hàn Tam Thiên lại không dám càn rỡ chút nào.
Ngay cả tài xế cũng kinh ngạc vô cùng, nghĩ lại mấy ông chủ lớn kia, ngay cả là người làm quan chức muốn gặp Đường Tông một lần cũng đã rất khó rồi, hơn nữa những người đó ở trước mặt Đường Tông, mở miệng là gọi một tiếng tổng giám đốc Đường, không dám bất kính chút nào.
Nhưng hiện tại, người trẻ tuổi này lại khiến Đường Tông cẩn trọng như thế, đây là nhân vật lớn thế nào đây? Tài xế đã
không thể nào tưởng tượng được nữa rồi.
"Anh Hàn, đã lâu lắm không gặp, em còn tưởng anh đã quên em rồi chứ." Đường Tông dùng cách gọi kính trọng mà nói với Hàn Tam Thiên.
"Hiện tại cậu sống cũng không tồi ha, ra ngoài bằng Rolls-Royce, lại còn có tài xế." Hàn Tam Thiên cười nói.
Đường Tông mở kính làm mờ ngăn giữa trước và sau xe lên, để tránh lái xe nhìn thấy tình hình ở ghế sau, vì anh ta biết Hàn Tam Thiên là người khiêm tốn.
"Anh Hàn, nếu không có sự giúp đỡ của anh, hôm nay em còn không biết đã lưu lạc ở chỗ nào rồi." Đường Tông nói.
"Tôi cũng chỉ là cho cậu ít tiền mà thôi, có thể phát triển đến ngày hôm nay, tất cả đều dựa vào năng lực cá nhân của cậu. Nói thật thì tôi còn rất kinh ngạc đó." Lời nói của Hàn Tam Thiên là cảm nhận thực sự trong lòng mình. Lúc trước khi mới quen Đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-da-tai/1685380/chuong-329.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.