Sắc mặt Vô Kỵ Tán Nhân thay đổi.
Lạnh lùng nhìn Lâm Ẩn: “Không biết điều, hôm nay nơi này nhất định sẽ máu chảy thành sông”.
Rất nhiều người bình thường trên hành tinh xanh đều vô cùng đau đớn, chỉ có thể vỗ đùi, thở dài vì quyết định ngu xuẩn của Lâm Ẩn, phạm vi nghìn dặm của núi Lang Gia chắc chắn sẽ biến thành phấn vụn, tiếc cho người bình thường ở gần đâu.
“Nếu hắn đã một lòng muốn chết thì còn nhiều lời với hắn làm gì”, Vô Cấu Chân Nhân lạnh lùng nói.
Dứt lời, Vô Cấu Chân Nhân đánh một chưởng về phía nú Lang Gia.
Một cự chưởng bị ngọn lửa bao phủ lớn tới nghìn trượng rơi xuống từ trên không, một uy thế khổng lồ truyền đến từ lòng bàn tay, tu sĩ bên dưới bị uy thế của lòng bàn tay này làm không thể động đậy, ai cũng tỏ vẻ tuyệt vọng.
Chỉ có mấy người ít ỏi không bị uy thế kinh khủng này làm ảnh hưởng.
Lâm Tiếu Đường nghiêm túc tiến lên một bước.
“Lâm thiên quân, giao người này cho ta!”
Nói xong, anh ta vỗ lên túi chứa đồ một cái, một con rối cao mười mấy trượng xuất hiện, con rối vừa xuất hiện, uy thế trên bàn tay to lớn đã bị trung hòa.
Lâm Tiếu Đường chỉ tay một cái, con rối phóng thẳng lên trời, bay về phía cự chưởng nghìn trượng.
Con rối không biết làm từ thứ gì, tựa như được đúc từ ngôi sao thiên thạch, cứ thế phá vỡ cự chưởng hỏa diễm nghìn trượng.
“Cái gì!”
Vô Cấu Chân Nhân ngạc nhiên cất tiếng.
Tuy một chưởng khi nãy là hắn tiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632794/chuong-1296.html