“Keng keng keng!”
Lâm Ẩn và Vô Kỵ Tán Nhân vẫn không ngừng va chạm, mỗi lần đều phát ra âm thanh như tiếng chuông lớn, chấn động hư không, chẳng khác nào mặt hồ gợn sóng.
Rất nhiều tu sĩ ở gần Vô Cực Tông thậm chí còn bị dư âm trận chiến của hai người tiêu diệt.
Đến cuối cùng, ngay cả thần tướng đỉnh cao Chân Thần cũng không thể không lùi về phía sau, không dám đến gần chiến trường giao thủ của hai người.
“Lâm thiên quân đúng thật là kỳ tài ngút trời, còn nhỏ tuổi đã tu luyện thân thể đến cảnh giới kim thân la hán, dù là ở trong tinh hải vô tận cũng là kỳ tài ngút trời”, Minh Tuệ đứng bên cạnh đại sư Không Thiền chắp tay trước ngực nói.
Đại sư Không Thiền thầm thấy hoảng sợ.
Kim thân la hán chính là cách gọi của riêng Phật Môn bọn họ, khoảng thời gian này ông ấy cũng hiểu được phân chia cảnh giới trong tinh hải, kim thân la hán của Phật Môn bọn họ tương ứng với cảnh giới Thần Vương trong tinh hải, cảnh giới của Lâm Ẩn chỉ là Chân Thần, rốt cuộc đã tu luyện thế nào mà lại có thể tu luyện thân thể đến cảnh giới Thần Vương.
Dù là Lâm Ẩn hay Vô Kỵ Tán Nhân cũng đều sử dụng năng lượng mạnh nhất.
Nắm đấm của Lâm Ẩn tựa như rồng, ánh sáng thần thánh như đuốc. Sát khí trên trường kiếm trong tay Vô Kỵ Tán Nhân cao ngất trời, mỗi một chiêu kiếm đều mang ma ý đáng sợ của Cửu U Ma Vực, nếu là Chân Thần bình thường tiếp xúc, e rằng còn chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632795/chuong-1297.html