“Ha”.
Lâm Ẩn cười lạnh, nói tới nói lui, chẳng qua đám người này chỉ là những kẻ nhìn vào lợi ích mà thôi, bọn họ cho rằng giúp Vô Cực Tông mắng mình mấy câu là có thể nhận được sự ưu ái của Vô Cực Tông.
Nhưng bọn họ đâu biết ở trong mắt Vô Cực Tông, bọn họ chỉ là những con giun dế có thể tiện tay bóp chết, bây giờ người của Vô Cực Tông không nói gì, chỉ là đang xem một vở kịch mà thôi.
“Hôm nay là ngày khai phủ của Long phủ ta, các người là khách đến đây, ta tha cho các người một lần, cút đi!”, Lâm Ẩn lạnh nhạt nói.
“Lâm Ẩn, đừng có kiêu ngạo, bây giờ các vị đại nhân của Vô Cực Tông đến rồi, làm gì đến lượt ngươi kiêu ngạo chứ? Còn dám bảo chúng ta cút, đúng là ngông cuồng…” Tu sĩ hồng bào của Thương Ngô Tông trợn to mắt, vô cùng tức giận.
Lâm Ẩn lười nói chuyện, đánh tới một quyền.
Ầm!
Khi một quyền kia xuất hiện, vô tận ánh bạc bao phủ lấy người anh, anh như tắm mình trong ánh bạc, theo một quyền anh đánh ra, huyết khí ngất trời bao phủ cả thiên địa, khiến phạm vi trăm dặm xung quanh đều vì thế mà chấn động.
“Oành!”
Tu sĩ hồng bào kia chỉ là Chân Thần sơ kỳ thôi, sao có thể chống lại một quyền của Lâm Ẩn được, tu sĩ hồng bào và hai Chân Thần ngoại vực vừa lên tiếng ở bên cạnh gã đều bị khí huyết đáng sợ ép thành mảnh vụn.
‘Sao hắn dám!’
‘Ở trước mặt Vô Cực Tông mà Lâm Ẩn còn dám ra tay,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632793/chuong-1295.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.