“Đây không phải thực thể, đây là hư ảnh?”
Lâm Ẩn chạm vào cánh tay, lại sờ hai bên đầu vai, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cái này tựa như pháp thiên tượng địa trong truyền thuyết vậy, chỉ biến ảo thành từ năng lượng, cũng có tác dụng rất lớn trong chiến đấu.
Lâm Ẩn đi thẳng, tuy không biết tình huống bên lão Long Vương thế nào, nhưng chắc chắn sẽ không tốt hơn anh là bao.
Trong hành lang này yên tĩnh không một tiếng động, như một thế giới hoàn toàn tĩnh mịch vậy.
Lâm Ẩn chầm chậm tiến lên, cảm nhận sự thay đổi trong cơ thể, anh cũng không biết mình đã đi bao lâu, chỉ cảm nhận được thân thể đang không ngừng trở nên mạnh mẽ, máu trong người cũng từ màu vàng sậm biến thành màu trắng bạc, trong cơ thể không ngừng có tiếng sấm vang lên, sợi tóc sáng lấp lánh, thấp thoáng ánh bạc mờ mờ.
Đế cuối cùng, thân thể Lâm Ẩn như đã bão hòa, không nâng cao thêm nữa.
Sương mù trong hành lang cũng chậm rãi tan đi, hư ảnh ba đầu sáu tay cũng biến mất dạng, Lâm Ẩn đi tới cuối hành lang, phát hiện một vùng hồ nước màu vàng.
Cả hồ nước đều là tiên dịch tạo thành sau khi anh giết chết những hư ảnh tiên thú ma vật trong tiên thổ kia.
“Nhiều thế ư?”
Dù là người từng thấy nhiều chuyện như Lâm Ẩn cũng rung động không thôi, nhiều tiên dịch như vậy, nếu anh ở lại đây, tu luyện mãi đến đỉnh cao Chân Thần chắc cũng dùng không hết.
“Lên thuyền”.
Một chiếc thuyền trúc màu vàng đột nhiên chạy chậm tới từ đằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632769/chuong-1271.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.