Người đưa đò nhìn Lâm Ẩn: “Cậu xem kỹ trên ma thi có gì?”
Lâm Ẩn thả lỏng thần giác, quan sát tỉ mỉ.
Cuối cùng cũng nhìn thấy, ở chỗ cách đó không xa trong vùng không gian này có một cái ao nhỏ, cái ao không lớn, bên trong có nửa ao chất lỏng màu trắng bạc.
“Đây là thứ gì?”
Lâm Ẩn có trực giác chất lỏng màu trắng này chắc chắn rất quý giá, dù là một hồ tiên dịch cũng không sánh nổi một chút chất lỏng này.
“Suối Hỗn Độn”.
Người đưa đò hờ hững đáp: “Suối Hỗn Độn là báu vật trong hỗn độn mới có thể tạo ra, nhưng thứ này cũng cực kỳ nguy hiểm”.
“Khi nãy cậu đi qua hành lang huyết mạch, hành lang huyết mạch cũng do giáo tổ tạo ra, đã nâng cao tư chất của cậu rất nhiều rồi, mà suối Hỗn Độn có thể nâng cao tư chất của cậu thêm một bậc nữa, bảy mươi nghìn năm trước có một con chim đại bàng cánh vàng có thực lực Thần Vương đến đây, nhưng chỉ uống một ngụm suối Hỗn Độn đã suýt bạo thể mà chết1”
“Cái gì!”
Lâm Ẩn khiếp sợ, tác dụng của suối Hỗn Độn thật sự bá đạo đến thế sao? Thậm chí ngay cả tu sĩ cảnh giới Thần Vương cũng suýt bạo thể mà chết. Anh còn không phải là Chân Thần, nếu sử dụng không phải sẽ chết chắc à?
“Nhưng cậu không cần lo lắng, tác dụng lớn nhất của thứ này chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632770/chuong-1272.html