“Mở!”
Thánh tử Thái Sơ lớn tiếng gào thét.
Trong lòng bàn tay hắn ta đột nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm, tuy không bằng kiếm đồng trong tay Hiên Viên Vũ, nhưng cũng là một thanh thần binh cảnh giới Chân Thần. Trường kiếm biến thành một tia kiếm quang lóe lên, chớp mắt một cái đã bay qua hư không trăm trượng, chém lên trên cự chưởng màu vàng.
Những người xung quanh như vừa tỉnh lại khỏi cơn mơ, đều đánh ra đòn tấn công mạnh nhất của mình, lửa đỏ ngang trời, kiếm khí tung hoành, tử long rít gào.
Năng lượng kinh khủng phát ra từ trên người bọn họ, chùm sáng năng lượng mạnh mẽ lập tức va vào cự chưởng màu vàng, điên cuồng oanh kích.
Sắc mặt Lâm Ẩn không hề thay đổi, chỉ hét lên một tiếng:
“Xuống!”
Sau tiếng hét của anh, núi đá xung quanh sụp đổ, cây cối bị chấn động đến mức gãy lìa, cơ thể của vô số yêu thú dưới Thiên Tiên bị nứt ra.
“A!”
Lão Long Vương cũng bị tiếng hét này làm chấn động đến mức liên tục lùi về sau, lão còn không kịp hoan hô vì thực lực của Lâm Ẩn.
Cự chưởng màu vàng kia đã ầm ầm đánh xuống, che phủ những nửa bước Chân Thần kia.
“Đùng!”
Một âm thanh thật lớn vang lên, mặt đất trong phạm vi mấy trăm dặm xung quanh cũng vì thế mà chấn động.
Đợi đến khi bụi mù tan hết, cụ tổ Hắc Phong và lão Long Vương đều trợn tròn mắt.
Nơi này không còn thấy tung tích của đám người thánh tử Thái Sơ đâu nữa, chỉ còn lại những dấu ấn màu vàng, màu tím, màu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632768/chuong-1270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.