Lâm Ẩn cũng không ở cổng trường thêm, nếu kỷ niệm ngày thành lập trường không cho người ngoài đi vào thì anh cũng không miễn cưỡng, ngồi trong một quán trà bên ngoài trường học uống trà, tiện thể gọi điện thoại cho Thẩm Tam và Tưởng Kỳ, báo với bọn họ là anh đã đến thành phố Thanh Vân. Dù sao họ cũng là hai đàn em sớm nhất của anh, nhiều năm không gặp, sau khi đến thành phố Thanh Vân vẫn nên gặp mặt một lần.
Thẩm Tam Gia và Tưởng Kỳ nhận được điện thoại của Lâm Ẩn thì mừng như điên, đã nhiều năm rồi không có tin tức của Lâm Ẩn, họ cũng biết Lâm Ẩn bây giờ là nhân vật giống như thần tiên, bế quan một lần cũng không biết cần bao lâu, càng không dám chắc lần sau họ gặp lại là lúc nào.
Cúp máy, hai người cũng không để tâm lần này ở tỉnh có chuyện lớn phải làm, Thẩm Tam Gia đứng dậy, chắp tay với chủ của mấy gia tộc lớn của tỉnh: “Mọi người, thật ngại quá, hôm nay tôi và Tưởng Kỳ có chuyện lớn cần làm, chỉ có thể trở về thành phố Thanh Vân trước, đợi sau này trở về tỉnh sẽ tạ lỗi với các vị sau”.
“Tam Gia, chúng ta đang bàn về chuyện thành lập liên minh thương mại, sao ông có thể nói đi là đi được chứ?”, một gia chủ không hài lòng nói.
Lần này bọn họ thật lòng thật dạ mời Thẩm Tam Gia và Tưởng Kỳ đến, nói thật nếu không vì thế lực ở sau Thẩm Tam Gia và Tưởng Kỳ, một thế lực nho nhỏ ở thành phố Thanh Vân hoàn toàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632637/chuong-1139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.