“Chào cô, tôi là Lâm Ẩn”.
Lâm Ẩn mỉm cười gật đầu nói với Lâm Vi Vi.
“Trông cũng được đấy”, Lâm Vi Vi chỉ quan sát Lâm Ẩn một chút rồi quay đầu nhìn về phía Trương Kỳ Mạt, nói: “Kỳ Mạt, hôm nay là kỷ niệm một trăm năm ngày thành lập trường cấp ba của chúng ta, đi xem không? Rất nhiều bạn học cũ đều đi đó, nếu không vì kỷ niệm ngày thành lập trường, tớ cũng sẽ không về nước. Sau khi về nước mới phát hiện cậu đổi số điện thoại rồi, không gọi được”.
“Lâm Ẩn, anh thấy sao?”, Trương Kỳ Mạt hỏi Lâm Ẩn, đã rất lâu rồi cô không được gặp Lâm Ẩn, lần này Lâm Ẩn có thời gian, cô cũng muốn ở cùng Lâm Ẩn nhiều hơn.
Sau khi tu luyện, Trương Kỳ Mạt ngày càng xinh đẹp hơn, không khác gì mười năm trước cả.
“Nên gặp, cũng nhiều năm rồi mọi người không gặp nhau mà”.
Lâm Ẩn gật đầu nói.
Sau khi Trương Kỳ Mạt bước vào con đường tu luyện thì đã định trước sẽ cách những người bạn ở thế giới thường này ngày càng xa, nghĩ đến sau này những bạn học cũ đã già lọm khọm, còn bọn họ vẫn không khác gì lúc trẻ, thì làm sao có thể ở chung được.
“Vậy quyết định như thế nhé, lát nữa chúng ta cùng đến trường học”, Lâm Vi Vi mừng rõ nói: “Đúng lúc mấy chị em chúng ta cũng có thể tụ họp”.
Nói là họp mặt bạn học nhưng thực ra không có bao nhiêu người đến cả, bọn họ từng tuổi này rồi, ai cũng có chuyện của mình, đa số đều đã thành gia lập nghiệp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632636/chuong-1138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.