Đối mặt với sự lấy lòng của Trình Miễn, sắc mặt Trương Kỳ Mạt hơi khó coi.
Cô nghĩ đã nhiều năm không gặp nên mới đến tham gia lễ kỷ niệm thành lập trường, không ngờ những “bạn học cũ” này lại làm thế trước mặt Lâm Ẩn.
“Mọi người làm gì vậy, Kỳ Mạt là người đã kết hôn rồi đó”, sắc mặt Lâm Vi Vi cũng hơi khó coi, Trương Kỳ Mạt là được cô ta mời đến, cô ta cũng không ngờ lại trở thành thế này.
“Cô xem tên vô dụng này xứng với Kỳ Mạt chỗ nào, anh Miễn của tôi biết bao nhiêu năm vẫn nhớ mãi không quên Kỳ Mạt, hơn nữa bây giờ anh Miễn còn làm việc dưới trướng nhà họ Trần của tỉnh, thu nhập hàng năm hơn mười triệu, tên vô dụng này có thể sánh bằng sao?”, đàn em của Trình Miễn khoác lác.
“Kỳ Mạt, đây là chút tấm lòng của tôi, không có ý gì khác đâu”, Trình Miễn tỏ vẻ tao nhã phong độ, cười nói.
“Kỳ Mạt, cô xem Trình Miễn đã nói thế rồi, cô cứ nhận quà đi”.
“Thật hâm mộ quá, sao không có ai tặng tôi món quà đắt tiền như thế chứ?”
“Đúng đó, tên chết tiệt nhà tôi kết hôn biết bao nhiêu năm mà món quà đắt tiền nhất anh ta tặng cũng không được hơn trăm nghìn nữa”.
Mấy cô gái nhìn Lâm Ẩn một cái, tỏ vẻ châm chọc, sau đó bắt đầu ồn ào.
Trình Miễn nở nụ cười đạt được mục đích, đây chính là hiệu quả anh ta muốn.
Trương Kỳ Mạt nhìn thoáng qua Lâm Ẩn, sắc mặt không chút thay đổi, hờ hững nói: “Trình Miễn, anh lấy quà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632638/chuong-1140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.