“Lâm Ẩn, cậu dám làm lơ chúng tôi ư?”
Thanh Tùng tỏ vẻ tức giận, bực tức nói.
Lần này bọn họ có mười mấy Địa Tiên liên thủ với nhau, trong đó không có ai yếu hơn ai, nhưng Lâm Ẩn lại tỏ vẻ không coi bọn họ ra gì hết.
Lâm Ẩn hoàn toàn không để tâm đến Thanh Tùng mà nhìn về phía nhà họ Tần, bình thản hỏi: “Gia chủ Tần cũng muốn ra tay với tôi ư? Tôi là được nhà họ Tần ông mời đến đây đấy”.
“Cậu Lâm, lần này cậu khiến mọi người tức giận, tôi cũng hết cách, nhà họ Tần tôi cũng đâu thể đắc tội với cả hai gia tộc vì cậu được?”, Tần Tư Đạo từ tốn đáp.
“Giết tên ranh này đi, tôi rất muốn xem thử trên người cậu ta có bí mật gì mà chỉ từng này tuổi đã có sức chiến đấu Địa Tiên, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đấy”, Chu Giang lạnh nhạt nói.
“Tôi cũng rất tò mò về bí mật trên người thằng nhóc này”, cụ ông nhà họ Thanh cũng nói chen vào: “Nhưng trên người cậu ta có bí kíp thất truyền của Long phủ tôi, mong các vị đừng dò xét”.
“Nhà họ Chu của tôi muốn công pháp luyện thể trên người cậu ta”, cụ ông nhà họ Chu cũng nói.
“Hừ!”
Tần Tư Đạo hừ lạnh: “Hai nhà các người muốn độc chiếm à, nhà họ Tần của tôi cũng muốn sao chép một phần công pháp”.
“Được”.
Cả đám người coi như không có người ngoài bàn bạc chuyện nên phân chia đồ trên người Lâm Ẩn thế nào sau khi giết chết anh. Ở trong mắt bọn họ Lâm Ẩn chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-cuc-pham/632610/chuong-1112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.