Sáu giờ sáng.
Một ngày đầu tháng chín, trời mới vừa hửng sáng, vẫn còn một màu xám xịt nhưng đã xuất hiện vài tia ánh mặt trời
Tiểu khu trong công viên chia thành các khu vực riêng biệt rõ ràng. Một góc công viên để dụng cụ luyện tập gân cốt cho các lão thái thái. Trên tay cầm dải lụa đẹp mắt, các lão thái thái luyện các động tác võ thuật rất chuẩn bài, trên băng ghế dài còn có mấy ông lão cầm lồng chim vui đùa.
Khung cảnh cực kì bình yên.
Bỗng nhiên một lão bà “ồ” một tiếng thán phục.
Cách đó vài chục mét có một căn nhà chưa xây xong, một thiếu niên mặc áo hoodie đen nhảy thẳng từ ban công tầng ba xuống trong tư thế khuỵu gối, hai tay chạm đất. Thiếu niên kia dùng bàn tay chống xuống, hai chân lại vọt thẳng lên bề mặt bê tông cao gần hai mét. Trên nền xi măng xuất hiện một chiếc ván trượt, thiếu niên chạy thẳng lên ván, trượt một đường lên nền xi măng. Bệ đỡ nghiêng qua một bên, ván trượt đột ngột tăng tốc độ, cuối cùng quay đầu, bánh xe ma sát với mặt đất, thiếu niên không hề hoảng loạn, đạp ván trượt lăn đi.
Lúc ván trượt tiếp đất cách lão thái thái đầu tiên bốn năm mét, bà lão bối rối thật lâu, đập cây quạt chỉ về phía thiếu niên đã sớm mất dạng: “Nó không muốn sống nữa à!”
Bên cạnh có ông lão cười khục khặc, “Nhìn bà sợ kìa… Tiểu tử này thật lanh lẹ.”
“Lanh lẹ cái gì? Từ trên lầu nhảy xuống không sợ té chết!”
“Không đến nỗi té chết, nhiều lắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chanbaek-danh-dau-toi-di/1126507/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.