Vừa đi vào từ cửa sau, Biên Bá Hiền phát hiện trên bàn không phải là mấy loại bình nước hình năm cánh sao gì gì đó, là một cái khung nhỏ.
Đây là khung lồng tranh của A Tài em tôi đó nha!
Cậu khoác túi, cầm khung gỗ lên trầm mặc một lúc. Phác Xán Liệt giương mắt, khóe miệng nhếch lên, “Đẹp không?”
Biên Bá Hiền liếc nhìn khung gỗ, lại nhìn Phác Xán Liệt: “Bức tranh thì không đẹp nhưng cái khung này thì có thể miễn cưỡng.”
Khóe mắt Phác Xán Liệt thấp dần, lướt qua yết hầu của người trước mặt. Mỗi ngày thời tiết nóng đến điên người, trên cổ Biên Bá Hiền thấm một tầng mồ hôi mỏng, lông tơ mịn màng ẩn hiện qua lớp áo đồng phục.
Sạch sẽ. Mùi tin tức tố này không làm người khác khó chịu.
“Không phải cậu vẽ cho tôi sao, sao có thể xếp chung một loại với cái khung vậy?” Phác Xán Liệt lơ đễnh đáp, tầm mắt dần mở rộng hơn.
Biên Bá Hiền ngồi xuống, cười cợt, “Bởi vì vẽ giống cậu nên trông xấu xí thế đó.”
“…”
Bạn học Biên xoay người đưa lưng về phía Phác Xán Liệt, lười biếng vẫy vẫy tay, “Nhưng mà vẫn cảm ơn cậu chấp nhận nhìn bức tranh này. Dù sao thì thẩm mỹ cậu kém như vậy, không khác nhau lắm đâu.”
“…”
Phác Xán Liệt nhìn bóng lưng của Biên Bá Hiền một hồi lâu. Vài phút sau, đúng như dự liệu, Biên Bá Hiền từ ngăn bàn rút ra một quyển sách, lấy tai nghe trong túi, nằm đè lên bắt đầu ngủ.
Vệ Hòa Bình trong giờ học luôn nghĩ đến chuyện tìm Biên Bá Hiền, quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chanbaek-danh-dau-toi-di/1126508/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.