Biên Bá Hiền bị gọi đến phòng làm việc.
Phòng làm việc không có người. Biên Bá Hiền nhàm chán đi vòng vòng, cuối cùng tìm ghế của Lâm Phi ngồi xuống, nghiêng đầu mơ màng buồn ngủ.
Lâm Phi vừa vào phòng làm việc đã nhìn thấy Biên Bá Hiền ngồi ở trên ghế ông, mí mắt đánh nhau không ngừng. Lão Lâm đem giáo án cuộn lại, hận sắt không thể rèn thành thiết đập vào đầu Biên Bá Hiền: “Dậy đi. Ở đâu cũng ngủ được, thầy gọi em đến đây để ngủ à?”
Biên Bá Hiền ngẩng đầu, sợ hết hồn.
“Đứng lên!”
“….”
Biên Bá Hiền ngoan ngoãn đứng lên, phát hiện sau lưng Lâm Phi, cậu thấy có vài người khác. Người đầu tiên là Lưu Sướng, mặt như cha mẹ chết đến nơi, đi theo phía sau là Hứa Văn Dương cùng một người nữ sinh, là đại diện môn số học Vương Tĩnh.
“Thầy phạt em đứng trên hành lang, em không chịu an phận, chạy xuống sân trường trượt ván!” Lâm Phi lại gõ đầu Biên Bá Hiền một cái.
Biên Bá Hiền cúi đầu nhìn xuống đất, không nói lời nào.
Lâm Phi chắp tay sau lưng, nghiêng đầu nhìn học sinh một lượt. Ông chỉ chỉ nữ sinh bên cạnh: “Vương Tĩnh, em đem bài tập số học mang về phát cho lớp, lúc đi đóng cửa cẩn thận.”
Vương Tĩnh gật đầu, rón rén ôm bài tập số học ra khỏi phòng.
“Gọi các em đến đây là vì muốn nói chuyện buổi sáng.” Lâm Phi nhìn lần lượt ba học sinh trước mặt, thở dài nói: “Sáng nay chuyện gì xảy ra, không ít người đã làm chứng rồi. Lưu Sướng mắng chửi bạn học trước, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chanbaek-danh-dau-toi-di/1126506/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.