Lưu Sướng lập tức nóng nảy: “Ai muốn đụng đến mày?”
“Làm người bị hại à?” Biên Bá Hiền nhếch khóe môi, “Đó là kỹ xảo biểu diễn của cậu?”
Bạn học trong lớp cười ầm lên. Lưu Sướng đỏ mặt trợn mắt nhìn xung quanh, xông đến nắm cổ áo người đối diện: “Biên Bá Hiền mày có ý gì? Mẹ nó, mày cho là tao sợ mày chắc? Muốn đánh nhau phải không? Tới đây, mày…”
“Buông tay!” Lâm Phi kịp thời quát chói tai: “Lưu Sướng buông tay, Biên Bá Hiền tránh sang một bên.”
Biên Bá Hiền giật giật mí mắt, chân không nhúc nhích. Lưu Sướng do dự một chút, quyết định không buông tay. Lâm Phi đem trong tay giáo án hung hăng ném xuống bục giảng: “Tôi kêu em buông tay, điếc hết rồi phải không?”
Trên bục giảng mấy quyển bài tập cũng bị vạ lây, may mà có Phác Xán Liệt đỡ lấy.
Lưu Sướng buông lỏng tay, tức tối đứng sang một bên. Lâm Phi hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?”
Lưu Sướng lập tức chỉ về phía đối diện: “Em và Biên Bá Hiền không quen biết, cũng không trêu chọc cậu ta cái gì, cậu ta giống như thằng điên đi tới đạp đổ bàn của em.”
“Thật à?” Lâm Phi nghi ngờ hỏi lại.
Lưu Sướng lớn tiếng nói: “Là cậu ta động tay động chân trước.”
Hứa Văn Dương hắng giọng, thì thầm với chủ nhiệm: “Thầy Lâm, không có đánh nhau, có thể kiểm tra camera.”
Động tay động chân còn không đánh nhau? Thật không có gì để nói, chỉ mới khai giảng hai ngày, kiếm một ngày yên ổn cũng không có.
Lâm Phi trừng mắt nhìn Biên Bá Hiền, lại trừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chanbaek-danh-dau-toi-di/1126505/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.