"Em đang nghĩ cái quái gì vậy? Ông ta đã cưỡng hiếp con mình đó."
"Nhưng ngài chủ tịch đã cho chúng ta một khoản tiền. Anh nói xem ông ta có tiền, có đi tù cũng chỉ ngồi được vài năm mà thôi, chi bằng..."
"Anh..."
"Chúng ta sẽ có nhiều tiền và sẽ chuyển đến một nơi khác sống. Chủ tịch cũng đã đồng ý sẽ giúp cho Angela vào một ngôi trường giàu có rồi."
"Nhưng anh vẫn cảm thấy có lỗi với con bé."
"Rồi một lúc nào đó con bé sẽ biết ơn những gì chúng ta làm cho nó."
Xuyên qua khe cửa nhỏ hẹp, thiếu nữ trong chiếc váy trắng lấm tấm vết máu yên lặng cuộn tròn trong gầm giường. Em nghe thấy tiếng ba mẹ bàn bạc nhau người lại càng run rẩy hơn nữa. Em chợt nhớ đến người phụ nữ sáng nay, người phụ nữ với gương mặt hiền từ. Bà nói Chúa có thể cứu em, Ngài sẽ luôn che chở cho em.
"Chúa có thể giúp mình." – Thiếu nữ khẽ lẩm bẩm.
Em dùng đôi chân trần bước đi trên nền đất lạnh giá. Em tìm đến người phụ nữ kia cầu xin người hãy thu nhận em.
"Tất nhiên rồi con yêu." – Người phụ nữ trong chiếc áo thụng đen dịu dàng vuốt ve gò má Angela. – "Ta và Chúa sẽ luôn ở bên con. Chỉ cần con ngoan ngoãn Chúa sẽ không bao giờ vứt bỏ con."
Angela vùi vào trong lòng người phụ nữ. Em nghĩ bản thân mình cuối cùng tìm được nơi nương tựa rồi. Em sẽ có những người bạn mới em, em sẽ sớm thoát khỏi con quái vật xuất hiện trong giấc mơ của em mỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955109/chuong-46.html