Mình đang ở đâu đây? Mệt mỏi quá...
Mạc Dương đau đớn mà lắc lắc đầu. Cậu cố gắng sắp xếp lại những sự kiện xảy ra và lí do tại sao bản thân mình lại ở đây nhưng tất cả chỉ là một sự trắng xóa mờ mịt. Phải mất một lúc lâu cậu thanh niên mới nhớ ra được nguyên do. Sau khi rời khỏi quán cà phê, Ellis chủ động đề nghị cậu đến khách sạn cô ở một thời gian tuy nhiên Mạc Nhiên lại từ chối bởi vì có một cậu nhóc ở nhà đang rất cần cậu ở bên. Ellis cùng không cưỡng ép cậu, cô đưa cậu về căn nhà gỗ của Cristiano sau đó nhanh chóng rời đi.
Mạc Dương rẽ vào một quán ăn bên cạnh, mua hai xuất cơm sau đó thong thả về nhà. Cậu muốn báo cho Cristiano tin vui này. Ellis đã đồng ý giúp cậu điều tra về tu viện Alf. Nếu có đủ bằng chắc chắn bọn họ sẽ bị khởi kiện. Đến lúc đó cậu có thể hỏi trực tiếp hỏi Angela thiếu niên kia là ai.
Tuy nhiên nụ cười trên mặt Mạc Dương không kéo dài được bao lâu. Khi cậu đẩy cửa bước vào liền có người từ đằng sau giữ chặt lấy cậu. Chàng trai chưa kịp phản kháng đã bị kẻ kia dùng thuốc mê đánh ngất. Những hình ảnh duy nhất đọng lại là gương mắt hòa ái của ông Calabrese cùng chiếc khăn dính thuốc mê trên tay ông ta.
Giờ thì hay rồi. Mạc Nhiên thở dài giật giật tay mình. Cậu đang ở trong một phòng tắm cũ kĩ còn một tay cậu thì bị khóa lại bởi một chiếc còng số 8. Dựa vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955110/chuong-47.html