"Cô ta đã đứng ở đấy suốt 5 tiếng rồi. Chúng ta có nên gọi cho trưởng khoa hay không?" – Một y tá lo lắng hỏi người bên cạnh.
"Cô ta muốn gặp ai vậy?"
"Là bà Carlisle."
Nghe đến cái tên này mặt y tá kia liền tái lại. Cô vội vàng xua tay từ chối.
"Không nên. Trưởng khoa chắc chắn không đồng ý đâu."
"Rốt cuộc bà Carlisle là ai vậy? Tôi thấy mấy năm nay có ai đến thăm bà ấy đâu."
"Cô nhầm rồi, là do cô không nhìn thấy thôi."
"Huh?"
"Hàng đêm đều có một cậu thiếu niên đến gặp bà ấy. Bà Carlisle rất thích cậu ta còn không ngừng lẩm bẩm gọi Edwin, Edwin gì nữa..."
"Xin lỗi." – Y tá còn chưa kịp nói xong đã bị một giọng nói khác cắt ngang.
Cả hai người giật mình nhìn lên người phụ nữ trong chiếc áo phông to đùng. Lya mang vẻ mặt vô cùng nghiêm túc giơ thẻ cảnh sát của mình ra.
"Hai người có biết cậu thiếu niên đó như nào không?"
"Tôi... chúng tôi..." – Nữ y tá lắp bắp hết nhìn trái rồi nhìn phải.
"Rất có thể cậu ta đã phạm phải tội giết người nghiêm trọng nếu cô không chịu khai ra cô sẽ bị bắt vì tội đồng phạm."
"Xin đừng!" – Cô gái vội vã xua tay. – "Tôi thật sự không biết gì nhiều đâu. Hôm đó tôi để quên đồ nên vô tình nhìn thấy cậu ta bước vào phòng bà Carlisle. Bà Carlisle sung sướng kêu ré lên còn ôm lấy cậu ấy không ngừng lẩm bẩm "Edwin, Edwin.". Còn về ngoại hình ấy hả? Cậu ta có vẻ là người châu Á nhưng tôi thấy không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955108/chuong-45.html