Mạc Dương tỉnh dậy vào lúc trời còn tờ mờ sáng. Cậu không biết bản thân mình ngủ từ lúc nào. Cậu như bị cuốn vào một vũng bùn lầy màu đen, chỉ có thể giãy giụa một cách vô vọng. Mạc Dương cảm thấy mệt mỏi vô cùng và có lẽ sự mệt mỏi đó đã xuất phát từ những sự việc xảy ra ngày hôm qua.
Cố lờ đi những cơ đau nhức ở cơ bắp, cậu ngồi dậy trên chiếc giường gỗ ọp ẹp. Lúc này chàng trai mới nhớ ra bản thân mình ở đâu và vì sao mình ở đây. Là Cristiano dẫn cậu về căn nhà gỗ này. Cậu nhóc nói Mạc Dương nên đi ngủ đi vì lúc này ai cũng mệt rồi. Và quả thực khi đặt lưng xuống giường Mạc Dương đã ngủ say như chết.
Cậu ra khỏi phòng, nhìn ngó xung quanh nhưng chẳng thể tìm được bóng dáng cậu nhóc người Ý. Cậu đi xuống phòng khách ở dưới lầu chợt phát hiện Cristiano đang ngồi trên bệ cửa sổ. Cậu nhóc ôm trong lòng một tấm ảnh. Dù không nhìn thấy người trong khung hình nhưng Mạc Dương đoán người đó rất quan trọng với cậu nhóc.
Cristiano cũng không bất ngờ với sự xuất hiện của người thanh niên tóc đen. Cậu mang dáng vẻ thờ ơ, tựa đầu vào khung cửa, hai mắt nhìn vào khoảng không vô tận.
"Giuseppe mê biển như sinh mệnh của mình. Mỗi tuần anh ấy đều sẽ dắt người kia đi ngắm biển. Bọn họ đi cùng nhau rất vui vẻ. Giuseppe kể rất nhiều câu chuyện cười khiến người kia bật cười mãi không thôi. Người kia cười lên cũng rất xinh. Anh ta thích những chiếc váy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955105/chuong-42.html