"Đám trẻ đã ngủ chưa?"
Trên hành lang tối tăm bỗng le lói một ánh nến bé nhỏ. Tuy ánh sáng tỏa ra từ nó không đủ để soi rọi cả hành lang nhưng cũng đủ để người khác nhận ra hai người đang trò chuyện là hai vị tu sĩ thuộc tu viện Alf.
"Tôi kiểm tra kĩ càng rồi. Tất cả đều ngủ rất ngon lành."
"Sơ Angela cũng chiều bọn trẻ quá rồi."
"Biết làm sao được."
Nữ tu sĩ nhún vai. Bất chợt trong lùm cây vang lên tiến sột soạt thu hút sự chú ý của cả hai người.
"Ai?" – Một người tiến lên, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn bụi cây rậm rạp.
Meow~
Lùm cây động đậy một chút sau đó một cái đầu lông lá hiện ra.
"Là con mèo của sơ Angela. Cô ấy thường xuyên thả nó đi linh tinh hại tôi còn tưởng đó là ma quỷ."
"Cô ngốc thật, chúng ta đang ở dưới sự che chở của Chúa làm sao ma quỷ dám bước vào đây."
"Cô nó phải, ha ha."
Cuộc trò chuyện của hai người kết thúc bằng tiếng cười đầy gượng ép. Ánh nến theo bước chân của hai nữ tu cũng dần khuất sau một ngã rẽ.
"Ôi."
Vặn vẹo cái lưng đau của mình, chàng trai con lai từ từ bước ra khỏi bụi cây của ác mộng. Mạc Dương quay sang nhìn bà thím mèo Flavio đầy bất đắc dĩ. Cậu không biết nên coi quý cô đây là chiến hữu kề vai sát cánh hay địch thủ một mất một còn đây khi mà chính cô mèo này từ trên cây nhảy vào người cậu thu hút sự chú ý của hai người kia nhưng sau đó lại chủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955104/chuong-41.html