Kiến là loài động vật chăm chỉ. Nó sẽ làm việc không ngừng nghỉ cho đến khi chết.
Đứa nhỏ nhìn chằm chằm đàn kiến đang bò ngang qua tầm mắt nó. Những con kiến nhỏ nhắn xếp thành một hàng dài như đường thẳng màu đen. Đứa trẻ bất chợt lươn tay cầm lấy một nhúm đen kịt ấy sau đó bỏ vào miệng.
Rầm... rầm...
"Căn phòng" của nó chợt bị một bàn chân đá mạnh vào khiến xung quanh rung chuyển. Đứa nhỏ vội hé "cửa" ra. Đập vào mắt nó là một người đàn ông đeo mặt nạ quỷ trắng. Gương mặt gã ta rất đáng sợ nhưng đứa trẻ không hề hốt hoảng ngược lại còn nở một nụ cười thật tươi đến nỗi hai mắt cùng nheo lại.
Nhưng, một giây sau đó, khi thấy đứa trẻ cười, người đàn ông liền đạp mạnh vào bụng nó khiến nó ngã nhào vào trong tủ quần áo, cũng là "phòng" của nó.
"Ra ăn cơm! Mày điếc à?"
Đứa trẻ không hề cảm thấy đau đớn trước cú đá không hề nương chân của người đàn ông. Nó cười hì hì vội bước theo người đàn ông. Rời khỏi nhà kho u ám là một nhà ăn tràn ngập ánh sáng. Ngồi trên bàn, là một thiếu niên bằng tuổi đứa trẻ. Tuy nhiên thiếu niên lại ăn mặc sạch sẽ hơn, cổ áo được là phẳng lì, phía dưới được buộc một cái nơ màu đỏ. Thiếu niên đeo một mặt nạ màu đỏ với nụ cười dài đến tận mang tai để lộ những hàm răng lởm chởm của chiếc mặt nạ.
"Anh trai." – Thiếu niên vẫy vẫy gọi đứa trẻ lại gần.
Tuy nhiên nó do dự. Vì bên cạnh thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cham-vao-anh-duong/955106/chuong-43.html