Tô Trường Ngự sửng sốt.
Hắn bước vào kiếm đạo hai mươi năm, tám tuổi bắt đầu luyện kiếm, nhìn thấy cường giả kiếm đạo mạnh nhất cũng quá lắm là một kiếm bổ vỡ một tảng đá lớn mà thôi.
Một cọng cỏ chém hết mặt trời mặt trăng và ngôi sao?
Này trâu bò tới cỡ nào chớ?
Dùng một cọng cỏ, chém cả mặt trời mặt trăng và ngôi sao trên bầu trời, hình ảnh như thế hắn nghĩ cũng không dám nghĩ nữa.
Trâu bò.
Thật sự là quá sức trâu bò.
Rất tốt, vô cùng tốt, cực kì tốt.
Những lời này cực kì không tồi, coi như thành đồ của Tô mỗ đi.
Thầm thở ra một hơi dài, vẻ mặt Tô Trường Ngự không chút biến đổi, hắn khôi phục trấn định, lại nhìn Diệp Bình.
Tiểu sư đệ này rõ ràng là người đồng đạo với mình nha.
Đều là tay thiện nghệ về mặt giả trâu bò.
Đây không phải là tin tốt.
Nếu Thanh Vân Đạo tông chỉ cho phép một người được giả trâu bò, thì người đó nhất định phải là mình.
Không cho phép bất kỳ ai cướp mất vị trí Đại sư huynh trâu bò của mình, dù đó có là ai.
"Sư đệ, con đường tu hành, coi trọng vững vàng, ngươi hơi viển vông."
Tô Trường Ngự mở miệng, trong lời nói hơi có ý trách cứ.
Diệp Bình lập tức cúi đầu, có chút sợ hãi.
"Đây chỉ là lời nói vô ý, mong sư huynh chớ trách, sau này sư đệ nhất định sẽ không nói lung tung nữa."
Diệp Bình hơi sợ. Hắn còn tưởng mình nói như vậy sẽ được khen, không dè lại bị sư huynh khiển trách nhẹ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chac-chang-co-ai-cam-thay-tu-tien-kho/1455137/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.