“Duệ Nhi, đến chỗ mẫu phi nào.” Vũ Sương Nhi không nhận ra khác thường, cao hứng vươn tay về phía Tát Duệ.
Nhưng Tát Duệ không nghe lời nàng, còn dùng sức lui ra sau.
“Duệ Nhi, con làm sao vậy?” Thế này, Vũ Sương Nhi cảm thấy lạ, buồn bực hỏi, không hiểu con thấy mình không những không có nửa điểm cao hứng, ngược lại còn đi ra xa nàng.
Tát Duệ lắc đầu, vẫn như cũ không hé răng, đầu cúi thấp.
Lúc này, Vũ Sương Nhi chợt nghĩ, Tát Duệ thế này, khẳng định là bị Lăng Nhược Nhược xúi giục, khiến Duệ Nhi chán ghét mình, không để ý tới mình.
“Có phải là ả dạy con đối đãi mẫu phi như vậy? Có phải là ả bắt con không để ý tới mẫu phi?” Vừa nghĩ đến loại khả năng này, lửa giận trong người nàng liền cuồn cuộn lên.
Tát Duệ thực kinh ngạc, không rõ nàng đang nói cái gì, hơn nữa nàng tựa hồ lại nổi giận, khiến hắn không khỏi sợ hãi, nắm tay bé liên tục cùng nhau lui về sau.
“Con không biết ngài đang nói gì? Ả là ai?” Tát Duệ không dám nhìn nàng, cúi đầu, thì thào nói.
“Là Lăng Nhược Nhược, là ả tiện nhân đó a. Có phải là ả dạy con không để ý đến mẫu phi? Nhất định là ả, nhất định là nữ nhân xấu xa kia phá hư quan hệ mẹ con chúng ta, tiện nhân.” Nàng mắng, tức giận đến sắc mặt đều thay đổi.
Tát Duệ bị lời nói và biểu tình của Vũ Sương Nhi làm cho sợ hãi, hắn không biết vì sao nàng lại mắng Lăng Nhược Nhược, Lăng Nhược Nhược lại không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527380/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.