Đêm đó, Lăng Nhược Nhược và Tát Hoàn trở về, nghe được chuyện này, Tát Hoàn rất tức giận, vốn định gọi Vũ Sương Nhi lại đây chất vấn một phen, bất quá bị Lăng Nhược Nhược ngăn trở, bởi vì nàng còn chưa muốn so đo với nàng ta nhiều như vậy.
Nàng không muốn cùng người khác so đo, nhưng người khác lại cố tình muốn so đo với nàng.
Ba ngày sau, Lăng Nhược Nhược ra ngoài tìm Hoa mụ mụ. Vũ Sương Nhi biết được, rốt cuộc như nguyện tìm được một cơ hội. Nàng mặc vào quần áo nha hoàn, lén lút vào trong biệt viện, bảo Uyển Ngữ dẫnTát Duệ đi, sau đó hết dụ lại lừa bé ra ngoài, rồi dùng mê dược làm bé ngủ mê.
“Tiện nhân, cho ngươi còn đắc ý, cho ngươi áp chế con ta.” Vũ Sương Nhi oán hận nói, nhìn bé hôn mê, rốt cuộc đánh thắng được một ván, trong lòng rất là thống khoái.
Uyển Ngữ đã chờ sẵn ở chỗ hẹn, đang đứng xớ rớ ở cửa sau một phòng đựng củi. Hai người lại đem bé đặt vào một chiếc xe đẩy, bỏ thêm chút cỏ khô lên trên, thế này mới đẩy ra ngoài, rất nhanh liền ra khỏi vương phủ.
Ra khỏi vương phủ, quẹo trái quẹo phải, không biết vòng vo bao nhiêu con phố, rốt cuộc đi đến một nhà dân thấp bé, hai người hợp lực nâng bé vào trong.
Nhìn bé nằm bất tỉnh trên giường, nỗi bất an trong Uyển Ngữ vẫn không thể nào hạ xuống, ngược lại càng thêm lo lắng.
“Vương phi, chúng ta làm sao bây giờ?”
“Ngươi bảo mẹ của ngươi canh chừng hắn, trăm ngàn đừng để hắn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527381/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.