Vũ Sương Nhi vừa trở lại biệt viện của mình, lại bắt đầu phá hư những đồ vật bài trí mới trong phòng, không một vật nào có thể may mắn thoát khỏi, làm ra động tĩnh rất lớn.
Uyển Ngữ đứng ngoài cửa, trong lòng run sợ, đột nhiên cảm thấy Tiểu Vương gia quyết định không trở lại là vô cùng chính xác, có một người mẹ như vậy, thật không biết là hạnh hay là bất hạnh.
“Tiện nhân, dám dạy Duệ Nhi của ta không theo ta trở về, làm cho con ta không tiếp thu người mẹ này, quá ngoan độc, quá âm hiểm! Đồ tiện nhân ác độc!” Nàng vừa mắng, vừa không ngừng ném đồ đạc, như vậy mới có thể giải hận.
Phía sau Uyển Ngữ còn có nhiều nha hoàn nữa, ai nấy đều lạnh run cả người. Là ai ác độc, các nàng đều nhất thanh nhị sở. Mọi người ngay cả thở mạnh cũng không dám, trong lòng không hẹn mà cùng nghĩ, vị Vương phi kia, căn bản cái gì cũng không làm, vô duyên cớ vô cớ bị người ta ghi hận, nếu bàn về tâm địa rắn rết, sợ là chỉ có mỗi Vũ Sương Nhi.
Nhưng, không ai dám nói gì, mặc cho Vũ Sương Nhi hết mắng lại ném đồ. Mọi người đều sợ nàng, lại là chủ tử, ai không muốn sống mà nói ra a. Chẳng qua, nghe nói những nha hoàn hầu hạ vị Vương phi kia sống rất thoải mái, chưa bao giờ gặp phải chuyện gì không tốt, các nàng đều hâm mộ muốn chết.
Vũ Sương Nhi mắng mệt, ném cũng mệt, ngã ngồi xuống ghế, trừng mắt nhìn đám người đứng ngoài cửa: “Cẩu nô tài, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527379/chuong-126-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.