“Vương gia, con của thiếp thân, thiếp thân muốn tự mình chăm sóc.” Vũ Sương Nhi khẩn cầu nói, nàng không muốn để con mình rơi vào tay Lăng Nhược Nhược, mỗi khi nàng nhớ tới mình từng bày kế hại chết bé, nàng liền hoảng hốt lạnh cả người, thầm lo cho con mình không thôi.
Tát Hoàn sao có khả năng nghe lời của Vũ Sương Nhi? Mọi ấn tượng tốt đẹp về nàng đều bị sự kiện lần đó mà tan thành mây khói, không còn tồn tại nữa.
“Bổn vương gia không đồng ý, ngươi hãy chết tâm đi. Duệ Nhi sau này sẽ cùng sống với bổn vương và Vương phi, mọi chuyện sau này của hắn, ngươi không cần hỏi đến.” Hắn lạnh nhạt nói, rất không thích lòng tham của nàng.
Vũ Sương Nhi nghe vậy, trong lòng càng thêm sợ hãi, nàng không ngừng lắc đầu, chết sống không đáp ứng, “Vương gia, cầu ngài đáng thương thiếp thân, thiếp thân chỉ có mỗi một đứa con là Duệ Nhi, hắn nếu không ở cạnh thiếp thân, thiếp thân không có cách nào sống nổi.” Nàng lại bắt đầu khóc sướt mướt, liên thanh cầu xin.
Tát Hoàn cực kì chán ghét loại thái độ này của nàng, hễ nhìn nàng liền cảm thấy ghê tởm. “Lời bổn vương nói, sẽ không lặp lại lần thứ hai.” Hắn hiện tại rất muốn đuổi nàng đi.
“Vương gia, nếu không, để cho Duệ Nhi tự lựa chọn đi, xem hắn nguyện ý ở cùng thiếp thân hay là lưu lại.” Vũ Sương Nhi cái khó ló cái khôn, nghĩ ra chủ ý này.
Tát Hoàn không nói lời nào, chỉ nhìn Tát Duệ.
Tát Duệ cúi đầu, tựa hồ không yên bất an.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527378/chuong-126-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.