“Ngươi tới nơi này làm gì? Bổn vương không phải đã nói, không cho phép ngươi tới, không cho phép ngươi rời khỏi phòng của ngươi nửa bước sao?” Tát Hoàn nguy hiểm nheo hai mắt lại, lạnh lùng nhìn nàng.
Vũ Sương Nhi sợ tới mức cả người phát run, nàng hiện tại rất sợ Tát Hoàn, nhưng vì con, nàng có sợ cũng chỉ cố ra sức tranh thủ: “Vương gia, thiếp thân muốn gặp con, ngài cho thiếp thân gặp đi.” Nói xong, lại quỳ xuống vừa khóc ô ô lên, vừa nhìn sang Tát Duệ, lúc này vẫn có chút kinh hách.
Tát Hoàn đương nhiên không chịu, đang định gọi thị vệ mang nàng xuống, lại bị Lăng Nhược Nhược ngăn trở.
“Vương gia, đừng. Để cho nàng gặp Duệ Nhi đi, khối gút mắc nếu không mở, sau này Duệ Nhi trong lòng cũng sẽ có bóng ma, hắn sẽ sợ hãi cả đời.” Lăng Nhược Nhược phân tích, đây cũng là nguyên nhân nàng để Vũ Sương Nhi vào.
Vũ Sương Nhi không ngừng gật gật đầu, nói: “Vương gia, cầu ngài, thiếp thân chỉ muốn nói mấy câu với Duệ Nhi thôi.” Nước mắt tiếp tục rơi xuống, càng lúc càng nhiều.
“Được rồi, nếu ngươi dám có ý đồ gì nữa, ta lập tức sẽ lấy mạng ngươi.” Hắn đồng ý, nếu không phải Lăng Nhược Nhược nói giúp, hắn khẳng định đuổi nàng đi.
Vũ Sương Nhi lập tức gật đầu, nhào đến giường Tát Duệ, khóc kêu lên: “Duệ Nhi, mẫu phi thực xin lỗi con, mẫu phi sai lầm rồi, mẫu phi không nên làm như vậy với con, là mẫu phi không tốt, là mẫu phi có lỗi.”
Tát Duệ thấy nàng sám hối như thế, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527377/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.