Bé và Tát Duệ nói chuyện, bên người có nha hoàn chiếu cố, ngoan ngoãn đợi Tát Hoàn và Lăng Nhược Nhược trở về.
“Mẹ, ca ca khỏe lên rất nhiều.” Bé thấy bọn họ trở về, lập tức bổ nhào vào lòng nàng, nhu thuận nói.
Lăng Nhược Nhược cười, vuốt vuốt đầu hắn, tán dương nói: “Cục cưng ngoan lắm, ca ca sẽ bảo hộ cục cưng, cục cưng nhớ chăm sóc ca ca nha. Các con phải là huynh đệ tốt, bạn tốt của nhau.”
“Mẹ, cục cưng và ca ca là huynh đệ tốt, là bạn tốt.” Bé nũng nịu lặp lại lời của nàng, bộ dạng cực kì ngoan ngoãn, nghe lời.
Tát Hoàn thực cảm động với những chuyện mà Lăng Nhược Nhược và bé đã làm, hai mẹ con họ thật vô tư, không chỉ đối tốt với người ngoài, còn vì hắn suy nghĩ nhiều chuyện.
“Mẫu phi.” Tát Duệ suy yếu khẽ gọi, trong mắt hắn đầy khát vọng, hâm mộ nhìn ba người bọn họ.
Lăng Nhược Nhược vội vàng buông bé xuống, ngồi bên cạnh giường, ôn nhu nói: “Duệ Nhi, con yên tâm, có mẫu phi, phụ vương và đệ đệ ở đây, nhất định sẽ không để con có việc gì. Chờ ngày mai khỏe lên một chút, con sẽ dọn đến ở biệt viện của phụ vương, sống cùng với phụ vương và đệ đệ, chúng ta nhất định sẽ chăm sóc tốt cho con.”
Tát Duệ vừa nghe đến mình sắp được sống cùng với bọn họ, nhất là có cả phụ vương và đệ đệ, hai mắt hắn liền tỏa ánh sáng, thần sắc tươi tắn hẳn lên, bệnh tình tựa hồ cũng khỏe lên thiệt nhiều.
“Cố dưỡng bệnh cho tốt, có chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527376/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.