“Duệ Nhi tỉnh.” Lăng Nhược Nhược kinh hỉ kêu to, từ trong nội tâm phát ra vô hạn vui sướng.
Bé nghe nàng kêu một tiếng như vậy, cũng cao hứng hét lên: “Ca ca tỉnh, ca ca tỉnh.” Bé hưng phấn trợn to mắt nhìn chằm chằm Tát Duệ, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy chờ mong.
Chốc lát sau, Tát Duệ quả nhiên từ từ tỉnh dậy, chỉ là khi mới tỉnh dậy, ánh mắt lại mở to đầy mê mang, vẻ mặt có chút mờ mịt nhìn bọn họ.
“Duệ Nhi, con thế nào?” Lăng Nhược Nhược nhẹ nhàng tiến lên, hai tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn, ôn nhu hỏi.
Bé cũng khẩn trương nhìn hắn, sốt ruột chờ hắn trả lời.
Tát Duệ không nói gì, vẫn như cũ nhìn bọn họ.
Cái này… Vẻ mặt của Tát Duệ làm cho lòng Lăng Nhược Nhược trầm xuống, cảm thấy có một điềm báo không tốt. Tát Duệ lẽ nào thật sự biến thành si ngốc, lẽ nào thật sự sẽ biến thành ngốc tử?
“Duệ Nhi…… ” Nàng có chút bất an, chuẩn bị đi gọi đại phu.
Tát Duệ nhìn nhìn Lăng Nhược Nhược, lại nhìn nhìn vẻ mặt đầy chờ mong của bé, rốt cuộc thì thào nói: “Mẫu phi, đệ đệ.” Nói xong liền ngậm miệng lại.
Tát Duệ vừa cất tiếng nói, nhất thời khiến Lăng Nhược Nhược mừng lo lẫn lộn, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống. Thật tốt quá, Tát Duệ hẳn là không sao, hắn có thể nhận ra mình, như vậy khẳng định là không có di chứng.
“Ca ca, cục cưng ở đây.” Bé cười tủm tỉm nhìn hắn, cầm tay hắn.
Tát Duệ cười với bé, cả người vẫn thực suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527373/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.