“Thiếp thân tham kiến Thái Hậu.” Vũ Sương Nhi bất an đi đến trước mặt Thái Hậu, quy củ quỳ xuống, nàng biết hiện tại nếu không quỳ, lát nữa cũng sẽ phải lạy, không bằng bây giờ chủ động một chút.
Thái Hậu xanh mặt, tức sùi bọt mép nhìn nàng, lạnh lùng nói: “Ngươi còn có mặt mũi gặp ai gia sao, ngươi thật sự là ác độc tâm địa, ngay cả con mình cũng có thể động thủ, ngươi còn có cái gì là không dám?”
Vũ Sương Nhi tái mặt, quỳ rạp xuống không dám ngẩng đầu lên, càng không dám trả lời, nước mắt trên mặt còn chưa kịp khô, nhiều chỗ trên người còn ẩn ẩn đau nhưng nàng không dám nói, sợ lại khiến Thái Hậu càng thêm tức giận.
Chỉ là, Vũ Sương Nhi nghĩ sai rồi. Thái Hậu là người dễ nói chuyện như vậy sao? Tâm tư Thái Hậu là cỡ nào khôn khéo, là cỡ nào thâm trầm a, bà sao có thể dễ dàng buông tha nàng như vậy.
“Nếu hoàng tôn ai gia không tỉnh lại, hoặc là trở thành si điên, ai gia sẽ lấy mạng của ngươi.” Thái Hậu phán ra một câu đe dọa uy hiếp, thế này mới chậm rãi bớt giận.
Vũ Sương Nhi nghe vậy, nước mắt lại rơi xuống, nàng hiện tại hối hận vạn phần, ruột đều sắp thắt lại, nếu Tát Duệ có gì không hay xảy ra, nàng cũng sống không nổi nữa.
Nàng ô ô khóc, quỳ rạp trên mặt đất, đột nhiên không còn màng đến cái gì nữa, đột nhiên không còn cảm thấy cái gì nữa.
Tát Hoàn đứng bên cạnh, tức giận đến mức muốn tiến lên đá nàng mấy cái, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527372/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.