Đối với việc Lăng Nhược Nhược đột nhiên xuất hiện ở Ninh Vương phủ, Thái Hậy không tỏ thái độ gì, giống như đã sớm biết, bà nhìn cũng không nhìn Lăng Nhược Nhược, lập tức vào trong nội thất.
Dọc theo đường đi, tất cả nha hoàn thị vệ đều cung kính hành lễ, trong lòng âm thầm phỏng đoán kết cục của Vũ Sương Nhi.
Tát Hoàn gắt gao đi theo sau Thái Hậu, cùng hướng tới phòng của Tát Duệ.
“Mẹ, cục cưng muốn gặp ca ca.” Bé đột nhiên nói, bé nhìn thấy Lăng Nhược Nhược nhất thời hưng phấn quên mất mục đích lần này trở về, cả trái tim đã sớm chạy tới cạnh Tát Duệ.
“Ngoan, cục cưng phải nhớ ngoan ngoãn, đừng làm rộn ca ca.” Lăng Nhược Nhược hôn bé một ngụm, thế này mới cười nói.
Bé nhu thuận gật gật đầu, thập phần nghe lời, “Mẹ, cục cưng đã biết.” Bé rất hiểu chuyện, đây cũng là nhờ công dạy dỗ của Lăng Nhược Nhược.
Lăng Nhược Nhược dẫn bé vào phòng, Thái Hậu ngồi cạnh giường nhìn Tát Duệ, Tát Hoàn đứng bên cạnh, hắn đem sự tình kể lại cho Thái Hậu, sắc mặt bà lúc này rất không dễ coi.
“Thái thái, ca ca thế nào?” Bé từ người Lăng Nhược Nhược tuột xuống, vội vàng chạy tới cạnh Thái Hậu, nhỏ giọng hỏi, trông mong nhìn Tát Duệ trên giường.
Vừa thấy bé, sắc mặt khó coi của Thái Hậu lập tức có chút tốt hơn, bà miễn cưỡng cười, nói với bé: “Ca ca đang nghỉ ngơi, cục cưng ngoan, đừng làm ồn.”
Bé lập tức nghe lời gật gật đầu, ghé vào trên giường, thân mình nho nhỏ còn tựa vào đùi Thái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527371/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.