Bốp.
Một cái tát vang dội vô cùng hạ xuống, làm chấn động cả Tát Hoàn và Vũ Sương Nhi.
“Ngươi, ngươi…… ” Vũ Sương Nhi ôm gương mặt bị đánh sưng, không dám tin nhìn Lăng Nhược Nhược, đại khái không nghĩ tới nàng cư nhiên sẽ ở trước mặt Tát Hoàn, minh mục trương đảm tát cho mình một bạt tai.
Lăng Nhược Nhược lắc lắc bàn tay vừa đau vừa tê, quắc mắt nhìn trừng trừng nói: “Cho ngươi một bạt tai đã là khách khí với ngươi. Hổ dữ không ăn thịt con, vậy còn ngươi? Ta chưa từng gặp qua người mẹ nào ác độc như vậy, ngay cả con ruột của mình cũng hạ thủ được, người như vậy nếu không đánh, thì thiên lôi sẽ đánh xuống.”
Một phen lời lẽ chính nghĩa của nàng lập tức được Tát Hoàn đồng ý, hắn tuyệt không cảm thấy đánh Lăng Nhược Nhược có gì không đúng, ngược lại còn cảm thấy chưa hết giận.
“Nhược Nhi đánh ngươi là đúng, ngươi còn dám có câu oán hận nào với nàng, bổn vương sẽ giết ngươi.” Tát Hoàn tức sùi bọt mép nói, một chút cũng không nghĩ tới có nên nói thay Vũ Sương Nhi hay không.
Vũ Sương Nhi hận chết, nhìn bọn họ nhất trí đối phó mình, trong lòng vừa lạnh vừa tức, xem ra ấn tượng Tát Hoàn đối với nàng đã xấu đến cực điểm, chỉ sợ cuộc sống về sau của nàng chỉ có thể là cô độc.
“Đánh ngươi còn chưa đủ, nhưng sự tình đã không còn có thể sửa đổi. Đại phu nói, Duệ Nhi có khả năng bị si điên, cho dù tỉnh lại, cũng cần thời gian rất dài để tĩnh dưỡng. Ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527370/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.