“Sườn phi, Tiểu Vương gia đã tỉnh.” Uyển Ngữ vừa nghe được cái tin khiến người ta phấn chấn, liền lập tức nghiêng ngả lảo đảo chạy tới nói cho Vũ Sương Nhi.
“Ngươi nói cái gì, Duệ Nhi tỉnh?” Vũ Sương Nhi mấy ngày qua đều ảm đạm thần thương, mỗi ngày lấy nước mắt rửa mặt, nàng ngàn không nên vạn không nên nổi điên đánh Tát Duệ, không chỉ không thể trả thù Lăng Nhược Nhược, còn hủy đi chính con mình, càng khiến địa vị của mình trong vương phủ xuống dốc không phanh, bị thiên hạ chỉ trích.
Uyển Ngữ mặt mày vui sướng, không ngừng gật đầu nói: “Đúng vậy, Tiểu Vương gia đã tỉnh. Hiện tại đang triệu đại phu đến kiểm tra, Vương gia cũng đã chạy trở về.
Vũ Sương Nhi kích động vạn phần, bật dậy khỏi theo ghế, cuống quít vừa đi ra ngoài, vừa nói: “Ta muốn gặp Duệ Nhi, ta muốn đi gặp Duệ Nhi.”
“Sườn phi, Vương gia không cho phép ngài xuất môn nửa bước, ngài đừng đi.” Uyển Ngữ sợ chết khiếp, nàng cũng không quên mệnh lệnh của Vương gia, không cho phép Vũ Sương Nhi xuất môn, lại càng không cho phép nàng thăm Tát Duệ.
Câu này của Uyển Ngữ thành công níu lại bước chân Vũ Sương Nhi, nàng ngây ra như phỗng một hồi lâu mới chậm rãi khôi phục lại.
“Ta nhất định phải đi thăm Duệ Nhi, ta nhất định phải nhìn thấy Duệ Nhi. Đó là con của ta a.” Vũ Sương Nhi đột nhiên hét lớn, thân mình phóng thẳng ra ngoài, căn bản chính là liều lĩnh.
“Sườn phi, sườn phi.” Uyển Ngữ vội vàng kêu lên, hớt hải chạy theo.
Lúc này, Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527374/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.