Vũ Sương Nhi lạnh lùng cười nói: “Đáng tiếc ngươi bị hưu.” Nàng còn nhớ rõ một màn năm đó a.
“Nếu ta không để Vương gia hưu ta, ngươi hôm nay có thể trở thành chính Vương phi sao? Ngươi có thể kiêu ngạo lâu như vậy sao? Là ta tặng cho ngươi, hiểu không?” Lăng Nhược Nhược chỉ nói một nửa, lời khó nghe để dành về sau hẵng nói, nàng cũng không muốn để Tát Hoàn khó chịu trong lòng.
Tát Hoàn nghe vậy, có một khắc ngây ngẩn cả người, Nhược Nhi nói cái gì, năm đó là nàng bày kế để mình hưu nàng sao?
Vũ Sương Nhi cũng bị lời của nàng dọa sửng sốt, đồng thời cũng nghẹn họng, lời của nàng cũng quá trắng trợn.
“Nhược Nhi, ngươi, ngươi năm đó chọc giận ta, chính là muốn ta hưu ngươi?” Tát Hoàn không dám tin, xanh mặt hỏi.
Lăng Nhược Nhược cũng không phải muốn nói, đằng nào cũng đã lộ, vì thế nàng gật gật đầu nói: “Ngươi cũng phải nhìn xem năm đó ngươi đối đãi ta thế nào? Nếu không phải ngươi đối xử ta như vậy, ta cũng sẽ không muốn rời khỏi. Ta sống một mình ở bên ngoài cũng không dễ dàng, vừa phải nuôi cục cưng, nơi ở thì vô định, cái ăn cũng không có. Ta làm Vương phi của ngươi, có hưởng được một ngày phúc nào đâu?”
Từng câu nói của nàng như gõ vào lòng hắn. Đúng vậy, năm đó hắn đối với nàng thật không tốt, ăn ở mặc không có một thứ nào tốt. Thậm chí còn hưu nàng, làm cho nàng rời đi. Hiện tại nàng trở nên khác biệt, hắn lại muốn nàng trở lại bên cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cha-cuc-cung-hao-than-bi/1527365/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.